The forum of the forums
Welcome to the Official Support Forum of Forumotion!

To take full advantage of everything offered by our forum, please log in if you are already a member, or join our community if you've not yet.



Create a free forum like this one.

Ma nhập _truyện kinh dị rất hay

View previous topic View next topic Go down

Ma nhập _truyện kinh dị rất hay

Post by phamkhiemhoan on February 14th 2011, 8:20 am

essica Tâm Giao đang cùng gia đ́nh ăn sáng, bỗng chuông điện thoại trong nhà nàng reo vang. Cuộc điện đàm ngắn ngủi chưa đầy một phút, nàng đă hoảng hốt buông máy xuống bằng một dáng điệu thẫn thờ lẫn kinh ngạc tột độ.

Bỏ ngang bữa ăn sáng, Jessica Tâm Giao hối hả đi vào trong pḥng riêng. Chưa đầy ba phút sau, Tâm Giao trở ra với xâu ch́a khóa xe trên tay như sắp sửa phải đi đến nơi nào một cách vội vă khiến cho thân mẫu của nàng phải lên tiếng:

- Chuyện ǵ vậy con?

Vừa bước tới thềm cửa, nàng trả lời mẹ bằng một giọng nói đứt quăng trong khi bàn tay run run đặt lên cái nắm cửa:

- Nhỏ Julianne Tuyết Phương đă chết! Xác của nó đă đưa về nhà quàn hồi sáng sớm nay. Con phải đến đó ngay lập tức! Tội nghiệp quá mẹ ơi!

Nghe tin chẳng lành, mẹ nàng sửng sốt đến muốn sụm cả đôi chân, không kịp hỏi thêm con điều ǵ, đưa nhanh tay vịn lấy cái tựa ghế gần đó cho khỏi ngă, trong khi Tâm Giao đi như bay như biến ra chiếc xe của nàng đậu trên drive-way ở sân nhà. Những người c̣n lại, không ai giữ được b́nh tĩnh để tiếp tục bữa ăn sáng thường lệ cuối tuần.

Nắng đă lên cao, bầu trời xanh trong vắt, đó đây điểm lưa thưa dăm ba cụm mây trắng xóa của những ngày bắt đầu một mùa hè hứa hẹn nhiều oi ức.

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau, Tâm Giao đă có mặt tại nhà quàn giữa bầu không khí tĩnh lặng u buồn, đèn nến khói nhang nghi ngút trước một cỗ quan tài nằm lặng lẽ chơ vơ dọc theo sát vách tường với những tràng hoa phúng điếu đầy màu sắc, trong khi hầu hết mọi người thuộc gia đ́nh thân tộc của Julianne Tuyết Phương đă có mặt đầy đủ. Đôi mắt mọi người đỏ hoe c̣n đọng đầy ngấn lệ. Kể cả Đoàn Hùng, vị hôn phu của Tuyết Phương cũng đă được cấp báo, phải bỏ ngang việc trong sở làm. Nh́n dáng điệu thiểu năo khổ sở, quần áo xốc xếch với cái nút thắt cà vạt trên cổ áo sơ mi có những lằn sọc đen thưa của Đoàn Hùng trễ xuống, Tâm Giao cũng đoán biết được nội tâm của người thanh niên đang ấp yêu nhiều mộng đẹp tương lai này sầu khổ đến độ nào trước di ảnh của người t́nh vừa quá cố.

Tâm Giao nhẹ gật đầu đáp lại từng đôi mắt hoen lệ chào hỏi của những người trong gia đ́nh Tuyết Phương. Nàng bước lại bàn thờ, nơi đang đặt di ảnh của người bạn gái chí cốt đột nhiên hóa ra người thiên cổ, đốt nhanh cho nàng một nén hương rồi lâm râm cầu nguyện và th́ thầm với người đang yên nghỉ trong cổ quan tài trùm phủ màu lụa trắng như nàng đang tâm sự với chính ḿnh:

Hăy yên nghỉ nhé, Tuyết Phương! Dù sao chuyện cũng đă sảy ra rồi. Kể từ nay, tao với mày là hai miền âm dương cách biệt, c̣n đâu t́m lại được những năm tháng tụi ḿnh vui sống chơi đùa học hành thi cử, dệt mộng đời bên nhau với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ trong đời. Đâu nào ngờ, chỉ c̣n hơn một năm ngắn ngủi nữa, chúng ḿnh sẽ thi ra trường. Chừng đó, mày với anh Đoàn Hùng sẽ trở thành đôi vợ chồng đẹp duyên nhất. C̣n tao sẽ thực hiện được giấc mộng đă ôm ấp và tâm sự cùng mày suốt mấy năm qua. Giờ đây, mày sống khôn chết thiêng, hăy yên tâm an nghỉ. Chuyện thế gian tục lụy đầy khổ lụy, chúng tao sẽ gánh hết cho mày. Chỉ có những người c̣n sống như tao, như anh Đoàn Hùng của mày và những người thân yêu là vẫn c̣n phải cưu mang gánh vác mọi chuyện trên đời chẳng biết đến bao giờ...

Nói với người bạn gái quá cố đến đây, như không thể cầm giữ được tấm ḷng xót thương nhớ bạn, Tâm Giao ̣a lên khóc một cách tức tưởi nghẹn ngào. Khóc như chưa bao giờ Tâm Giao có cơ hội được khóc, nàng để tự nhiên cho những giọt nước mắt dàn dụa tràn ra trên khuôn mặt sầu héo tả tơi tiếc thương cho người bạn gái vắn số, bất hạnh của ḿnh cho đến khi Tâm Giao không c̣n tự chủ thêm được, nàng rũ xuống đúng vào lúc Đoàn Hùng liếc sang, nhác thấy, vội đưa hai tay đỡ lấy tấm thân mềm nhũng của Tâm Giao. Hai người em trong gia đ́nh của Julianne Tuyết Phương cũng vội chạy đến phụ với Đoàn Hùng, d́u Tâm Giao ra dăy ghế ngoài hành lang để cho nàng ngồi xuống hồi tỉnh.

Cuối ngày, Tâm Giao cùng với Đoàn Hùng và một người em trai của người quá văng tự ư nán lại nhà quàn để canh xác và thay phiên nhau thắp nhang nến cho Tuyết Phương cho đến giờ gần khuya nhà quàn đóng cửa, họ mới lầm lũi rủ nhau ra về, trong ḷng người nào cũng đầy phiền muộn và lưu luyến thương xót cho một người rất thương yêu đang giữa tuổi xuân th́ đầy hoa mộng, mà giờ đây, phải một ḿnh ở lại trong căn pḥng nhà quàn lạnh lẽo hoang vắng. Họ nh́n lại di ảnh của Tuyết Phương với khuôn mặt tṛn đầy, nụ cười nhẹ nở trên môi và đôi mắt tinh anh nghịch ngợm giữa bờ tóc đen huyền phủ trên đôi vai tṛn lẳn, như nàng muốn nhắn gởi đến họ một điều ǵ mà lúc sinh thời trong cuộc đời đầy hối hả, Tuyết Phương chưa một lần kịp ngỏ.

phamkhiemhoan
New Member

Posts : 10
Reputation : 0
Language : viet nam

Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top


 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum